Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai.Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì.Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
